Availability: In Stock

Đối Địch

Tác giả: Thường Thư Hân

Tác phẩm hiện thực “Đối Địch” của tác giả Thường Thư Hân.

Download:

EPUB  PDF  MOBI  AZW3

Mô tả

Giới thiệu Đối Địch

Soái Lãng 25 tuổi, tốt nghiệp đại học hơn hai năm rồi, nhưng vì thiếu học phần, y bị trường giam bằng. Không có bằng đại học, Soái Lãng phải chật vật sinh tồn ngoài xã hội, trải qua mười mấy công việc từ bốc vác, tiếp thị, bán thuốc giả, sách giả, tư vấn hôn nhân, bán bảo hiểm, bán nước giải khát … nếm đủ đắng cay ngọt bùi của cuộc sống.

Có câu nói, ngay cả thiên tài cũng có thể bị cuộc sống đè bẹp biến thành kẻ tầm thường, thậm chí ngu ngốc hơn cả bình thường.

Cuộc đời Soái Lãng có lẽ mãi là kẻ vất vưởng đường phố, cùng lắm chỉ như một con gián đánh không chết tồn tại dưới đáy xã hội. Cho đến khi y tình cờ gặp được một ông già, người đầu tiên nhìn ra được tài năng khác thường của y, cổ vũ y, khuyến khích y, đồng thời cũng uy hiếp y, ép buộc y.

Học được bản lĩnh, một lần Soái Lãng chớp được thời cơ bước vào hàng ngũ người có tiền, những tưởng đạt được mục tiêu minh đuổi nhưng chẳng biết mình đã bị cuốn vào cuộc tranh đấu giang hồ khốc liệt.

Ông già đó là người y khâm phục nhất, cùng là người y đề phòng nhất, “ngay cả dấu chấm câu trong lời của lão già đó cũng không tin được.”

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng cuối xuân đẹp trời, Soái Lãng lại thất nghiệp, lại lần nữa đi xin việc, đi qua cái một cái công viên, hoài niệm cái ghế đá nơi mình từng nằm ngủ qua đêm, ở đây y gặp được “lão già đó” …

Về tác giả Thường Thư Hân

Tác giả Thường Thư Hân một quái kiệt hiếm có của làng văn học mạng, cái tên anh không được biết tới nhiều ở Việt Nam, nhưng chắc hẳn không ít độc giả biết tới Hắc Oa, Dư Tội, Đối Dịch, Hương Sắc Khuynh Thành…

Thứ tự đọc truyện Lão Thường là: Hắc Oa – Dư Tội – Hương Sắc Khuynh Thành – Đối Dịch, tuy đọc riêng bất kỳ truyện nào cũng không hề gì.

Mặc dù sau đó đang ở đỉnh cao sự nghiệp, Thường Thư Hân và tập đoàn Văn Duyệt xảy ra tranh chấp bản quyền dữ dội, hai bên kéo nhau ra tòa, phiên tòa kéo dài bốn năm. Kết quả không có gì bất ngờ, một tác giả sao chống nổi tập đoàn lớn như thế, Thường Thư Hân thua, thậm chí tập đoàn Văn Duyệt sở hữu tên Thường Thư Hân tận 15 năm sau khi anh chết, khiến Thường Thư Hân phải đổi tên sáng tác, làm sự nghiệp của anh ảnh hưởng nghiêm trọng.

Thế nhưng bộ đôi Hắc Oa, Dư Tội là viên ngọc quý trong giới văn học mạng, Văn Duyệt chẳng thể vùi dập được.

Thường Thư Hân từ nhỏ mê tiểu thuyết võ hiệp, anh thích nhất Vi Tiểu Bảo dưới ngòi bút của Kim Dung, vì thế Dư Tội trong lòng anh cũng là người bình thường như vậy, không muốn làm anh hùng, chỉ muốn sống sao cho không hối tiếc, sống hết mình, không thẹn với lòng mà thôi.

Đi ra ngoài một chuyến, anh hiểu ra, không bằng cấp tử tế, không dễ tìm việc tử tế.

Thường Thư Hân ra tù về Sơn Tây, anh tự học một năm, thi đỗ vào trường đại học địa phương, không thể không nói đây là kỳ tích vì thời đó đại học vẫn có giá lắm, không tràn lan như sau này, thi vào đại học không hề dễ.

Trích đoạn

Quyển 1: Kim chỉ nam vào nghề.

Thứ tự đọc truyện Lão Thường là: Hắc Oa – Dư Tội – Hương Sắc Khuynh Thành – Đối Dich, tuy đọc riêng bất kỳ truyện nào cũng không hề gì.

Q1 – Chương 001: Công viên gặp gỡ, ai là thần tiên. (1)

————————–

Trên núi Thái Hành có ải Thái Hành, rời ải trăm dặm chẳng thấy núi đâu.

Ngạn ngữ dân gian nói rất hình tượng, có thể hiểu là Thái Hành sừng sừng kéo dài tới đây liền kết thúc, từ sườn phía nam xuống núi là bình nguyên lớn thẳng cánh cò bay, men theo con đường tới trạm đầu tiên là trái tim của mảnh đất Trung Nguyên: Thành phố Trung Châu.

Thành phố này là một trong tám cố đô lớn thời cổ đại, danh xưng “Nối liền Cửu Châu”, “Trung tâm Trung Hoa”, lịch sử lâu đời đã để lại mảnh đất dấu ấn khắc sâu. Cảnh quan tự nhiên và nhân văn suốt dọc đường đi bất kể là hương hỏa của đạo miếu Trung Nhạc, hay là đài tưởng niệm đồi Hiên Viên, ánh ban mai trên chùa cổ Thiếu Lâm, hay là hoàng hôn ở thư viện Tung Dương. Bất kể là sự nguy nga của Tung Sơn hay là hùng vĩ của Hoàng Hà cửu khúc, đều khiến người ta cảm thấy rõ ràng tang thương của nghìn năm lịch sử.

Trong thành phố lắng đọng nguyên tố lịch sử và hiện đại giao thoa này, thứ hấp dẫn người đời hơn là hơi thở hiện đại, đầu mối đường sắt tung hoành ngang dọc, quốc lộ nối liền động mạch đông tây nam bắc, lưới vận chuyển hàng không lan tỏa toàn quốc. Nơi này có trung tâm triển lãm quốc tế tiên tiến nhất vùng Hoa Trung, có trung tâm thương mại tiêu dùng quốc tế lớn nhất cả nước, cùng với trung tâm mua sắm cỡ lớn đi đầu mô hình thương nghiệp, không gì không hấp dẫn du khách.

Giao thông tiện lợi cực lớn mang tới phồn vinh cực độ cho thương nghiệp.

Câu chuyện xảy ra ở thành phố phồn hoa này, nhân vật chính là một thành viên bình thường trong thành phô hơn 7 triệu dân.

Nơi bắt đầu câu chuyện là một công viên, Công viên Nhân dân nằm giữa đại lộ Trung Châu thành phố Trung Châu.

Thời gian là buổi sáng mùa xuân, gió sớm nhè nhẹ còn mang theo chút hơi lạnh thổi qua hàng liễu rủ bên hồ nhân tạo, cành liễu xanh mơn man lay động, phản chiếu hình ảnh bất quy tắc trên mặt hồ lăn tăn, nước hồ xanh thẫm chẳng thấy đáy, có điều có thể nhìn thấy sương sớm lờ mờ.

Xung quanh hồ có mười mấy chiếc ghế dài, trên ghế là mấy cư dân thành phố dậy sớm, hoặc nói cười, hoặc nghỉ ngơi, hoặc đọc báo mang theo, hoặc cầm radio nghe ca kịch vang vang, vừa ngâm nga vừa tản bộ trong không khí tươi mát bên hồ.

Đúng là một khung cảnh tĩnh mịch hài hòa, nếu như chúng ta ở trong khung cảnh đó sẽ nghĩ tới cái gì?

Buổi sáng như thế, đương nhiên sẽ không sinh ra câu chuyện tầm thường tài tử giai nhân tình cờ gặp gỡ bên hồ, càng đừng mong tới tình tiết máu chó anh hùng cứu mỹ nhân. Sự thực là ở sống trong thành phố tiết tấu cao này, người rảnh rỗi tới đây tập thể dụng buổi sáng đa phần là trung niên và người già.

Nhìn đi, bãi cỏ cách đó không xa là một nhóm ông bà già đang chậm rì rì múa Thái Cực kiếm, còn phía sau giả sơn thấp thoáng vang lên tiếng nhạc vui tươi dịu nhẹ kia, đó chính là đội ca vũ người cao tuổi, phục trang đỏ chót xanh phối hợp mái tóc bạc phơ thành nét đẹp một cách khác biệt, vẫy khăn lụa và ống tay áo dài, trông vui vẻ vô cùng … Thi thoảng có người tản bộ giữa cây cỏ cũng là đôi trung niên.

Đối với người dân sống trong thành phố lớn, có lẽ chỉ tới tuổi này mới rảnh rỗi bù đắp lại hao hụt sức khỏe khi còn trẻ.

Câu chuyện xảy ra ở hoàn cảnh bình tĩnh đó.

Nào, hãy đưa ống kính quanh trở về bên hồ nhân tạo, mặt trời dần lên cao chiếu ánh sóng lấp lánh trên mặt hồ, cây xanh, nước xanh, cỏ xanh, một khung cảnh mùa xuân xanh tươi đầy sức sống.

Nếu như ta vô tình liếc mắt qua đoán chừng hơi ngạc nhiên vì một chàng trai trẻ ngồi trên ghế dài bên hồ, mặc vest tây, ngồi ngay ngắn xem báo có vẻ tập trung lắm, ba lô một quai đeo lệch vai, nét mặt nghiêm túc chẳng ăn nhập với hoàn cảnh.

Chỉ là hơi ngạc nhiên thôi, người như vậy sẽ bị người nhìn lướt qua, bởi vì kiểu ăn mặc của chàng trai trẻ này có thể thấy khắp đường phố Trung Châu cùng xe bus công cộng sáng sớm. Nếu không phải vừa tốt nghiệp còn chưa đi làm thì nói không chừng là đã thất nghiệp, nếu không thì đã chẳng mang vẻ mặt nghiêm túc chẳng phù hợp với tuổi còn chăm chú xem báo như thế.

Thông tin bổ sung

Tác giả

Định dạng

AZW3, EPUB, MOBI, PDF

Nguồn

bachngocsach.vip