Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Ngôi Đền Của Người Chết
Bà Oliver được mời tham dự một lễ hội ở lâu đài Nass, nhiệm vụ của bà là thiết kế một vụ giết người để cho khách tham quan lâu đài tham gia truy tìm thủ phạm. Mọi thứ đang tiến hành thì bà Oliver cảm thấy có gì đó không ổn. Bà cầu cứu Poirot đến để giúp bà tìm hiểu và nếu có thể, chặn đứng những gì không hay có thể xảy ra..
Poirot đã đến, nhưng kế hoạch giết người từ trò chơi vẫn biến thành sự thật, mà ông không có một chút nghi ngờ nào để ra tay cứu vãn tình thế. Không chỉ một cái chết, mà có lẽ… đến 3 cái chết.
Nhưng với sự kiên trì của mình, cuối cùng, Poirot vẫn phát hiện ra toàn bộ câu chuyện – một câu chuyện khá phức tạp và đã được chuẩn bị kỹ lưỡng nhiều năm tháng…
Trích đoạn
CHƯƠNG MỘT
I
Lemon, cô thư ký đầy năng lực của Poirot nhấc máy điện thoại. Dẹp sang một bên cuốn sổ ghi tốc ký của mình, cô nhấc ống nghe và nói trơn tuột:
– Trafalgar 8137 nghe đây !
Hercule Poirot dựa lưng vào chiếc ghế tựa thẳng đứng của mình và nhắm mắt. Ông gõ nhẹ lên gờ bàn đầy vẻ suy ngẫm. Trong đầu mình, ông tiếp tục soạn lại những lời văn bóng bẩy cho bức thư mà ông đang đọc cho cô thư ký chép.
Lấy tay che lên ống nói, Lemon khẽ khàng hỏi:
– Ông có nhận cú điện thoại riêng đến từ Nassecombe Devon không ?
Poirot chau mày. Nơi đó không gợi lên trong ông điều gì cả.
– Thế tên của người gọi là gì ? Ông hỏi lại.
Lemon nói vào ống nói:
– Air-raid hả ? Cô hỏi vẻ nghi ngờ. À, vâng. Thế còn tên họ là gì?
Một lần nữa, cô quay lại nói với Hercules Poirot:
– Đó là bà Ariadne Oliver.
Cặp lông mày của Hercule Poirot dựng lên. Một ký ức chợt hiện lên trong đầu: mái tóc mượt màu xám, nét mặt nhìn nghiêng giống diều hâu…
Ông đứng dậy và cầm lấy máy điện thoại từ tay Lemon.
– Hercule Poirot nghe đây – Ông dõng dạc.
– Có phải chính ông Hercule Poirot đang nói không ? Nhân viên tổng đài hỏi lại vẻ nghi ngờ.
Poirot trả lời khẳng định.
– Tôi đã nối đường dây cho bà với ông Poirot – Giọng đó nói.
Giọng nói hơi the thé của cô nhân viên tổng đài được thay bằng một giọng phụ nữ oang oang khiến ông phải đưa vội ống nghe ra cách tai hai inch (Nd: khoảng 5 cm).
– Ông Poirot, có đúng là ông đấy không ? Bà Oliver hỏi.
– Chính tôi đây, thưa bà.
– Tôi là Oliver. Tôi không biết ông còn nhớ tôi không.
– Tất nhiên là tôi còn nhớ bà chứ. Ai có thể quên được bà ?
– Ấy thế mà người ta thỉnh thoảng lại quên đấy ! Bà Oliver nói – Rất thường xuyên là đằng khác. Tôi cho rằng mình không có một tính cách nổi bật nào, mà có lẽ cũng bởi vì tôi luôn luôn thay đổi các kiểu tóc khác nhau. Nhưng mà không nên dài dòng nữa, tôi hy vọng đã không làm gián đoạn công việc cực kỳ bận rộn của ông đấy chứ ?
– Không, không. Bà không có làm phiền tôi một tí nào cả.
– Ông thật là rộng lượng. Tôi chắc chắn là không muốn làm ông rối trí nữa. Sự thực là tôi cần sự giúp đỡ của ông.
– Cần tôi ư ?
– Vâng, cần ngay lập tức. Ông có thể đáp máy bay đến được không ?
– Tôi không đi được máy bay. Tôi sẽ bị say mất.
…