Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Liên Hoa Lâu (Tập 3) Thanh Long quyển
Núi Thanh Trúc, mây mù dày đặc, ma trơi lơ lửng, cảnh sắc hoang vu có biệt viện sát nhân, vài người đã chết thảm trong đó, là ma quỷ quấy phá hay là cơ quan mai phục? Một trăm tám mươi tám nhà lao của Bách Xuyên Viện bị phá, năm tên ma đầu vượt ngục đang lẩn trốn chuẩn bị mở ra một cuộc gió tanh mưa máu, là kẻ nào đã gây ra?
Lời mời đầy ẩn ý của Giác Lệ Tiêu đã thu hút giang hồ kỳ hiệp bước chân vào cổ mộ nơi xứ lạ, là tìm người hay tìm tài?
Trong hồ nước thần bí trên núi Hoa Cúc phản chiếu hàng ngàn bộ xương khô, là thật hay chỉ là ảo ảnh?
Đêm không trăng, trong khách điếm vắng tanh, gió lạnh thổi hiu hiu, quỷ ảnh trùng trùng, trong phòng phát hiện ra ngón tay bị mục rữa, thân thể bị tách rời, tròng mắt động vật, chuyện gì đã xảy ra ở nơi đây?
“Thần y” Lý Liên Hoa lại gặp phải nguy hiểm, những vụ kỳ án kinh hãi, những cuộc gặp gỡ kỳ lạ, nhân tâm, nhân tính, thiện ác, chính tà, hắn sẽ hóa giải như thế nào đây?
Bộ sách Liên Hoa Lâu
Bộ sách “Liên Hoa Lâu” của tác giả Đẳng Bình bao gồm 4 tập (có audio):
– Liên Hoa Lâu (Tập 1) Chu Tước quyển – Đẳng Bình
– Liên Hoa Lâu (Tập 2) Huyền Vũ quyển – Đẳng Bình
– Liên Hoa Lâu (Tập 3) Thanh Long quyển – Đẳng Bình
– Liên Hoa Lâu (Tập 4) Bạch Hổ quyển – Đẳng Bình
Trích đoạn
Tập 3: Thanh Long Quyển
LONG VƯƠNG QUAN
Viêm Đế Bạch Vương lại bị chôn vùi dưới lòng đất lần nữa. Phó Hoành Dương chỉ huy đám người lấp lại chỗ đất đã đào lên, nén chặt tên ma đầu đó ở bên dưới. Kể từ khi Bạch Thiều biết Phó Hoành Dương không phải Giả Nghênh Phong, khuôn mặt hắn trở nên u ám như thể gã nợ hắn mười mấy vạn lượng bạc vậy. Sauk hi những người khác thấy được trí thông minh tuyệt đỉnh của Phó quân sư, bọn họ đã mất đi phân nửa nhớ nhung dành cho Giác Lệ Thiếu, ai nấy đều câm như hến, không dám tỏ ra bất mãn dù chỉ một chút. Trong cả đám người, chỉ có Phương Đa Bệnh hỏi:
– Nếu như bị chôn bên dưới lòng đất mlaf ma đầu tỏng giang hồ, vậy bảo vật Long Vương Quan được cất giấu kia đang ở đâu?
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của mọi người lại sáng lên, long lanh nhìn Phó Hoành Dương. Phó Hoành Dương sững người, trước giờ gã cũng không biết Long Vương Quan đang ở đâu. Lý Liên Hoa không ngừng nói Long Vương Quan không ở dưới lòng đất, lại nói Long Vương Quan và địa lao không có chút liên quan nào đến nhau, vậy Long Vương Quan rốt cuộc đang ở đâu? May mắn thay Lý Liên Hoa chính là tri kỷ của Phó Hoành Dương, hắn mỉm cười nhã nhặn.
– Long Vương Quan ấy hả, Long Vương Quan không ở dưới lòng đất, nó ở đây này. – Hắn chỉ chỉ lên đỉnh đầu.
Mọi người cùng ngẩng đầu nhưng lại không thấy bóng dáng của bất kỳ quan tài nào. Phương Đa Bệnh nổi giận:
– Long Vương Quan không ở dưới lòng đất, chẳng lẽ lại ở trên trời sao? Bên trên chẳng có gì hết, ngươi đang trên lợn đấy à?
Lý Liên Hoa chậm rãi ho khan mấy cái.
– Ngươi đã từng đi qua Vu Sơn chưa?
Phương Đa Bệnh chẳng hiểu trời chăng gì.
– Cái gì?
Lý Liên Hoa kiên nhẫn nói:
– Đại tướng quân Tiêu Chính trấn thủ biên cương hẳn là người Vu Sơn.
Phương Đa Bệnh đã thốt lên “Cái…”, đột nhiên nhớ ra hiện mình đang là Phương công tử nho nhã tuấn tú của Phương thị nên đành phải nuốt chữ “khỉ” kia vào bụng.
– Lúc bản công tử đến Vu Sơn, ngươi cũng ở bên cạnh mà, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?
Lý Liên Hoa “a” một tiếng, áy náy nói:
– Thì ra là như vậy… gần đây trí nhớ của ta không được tốt lắm. Tiêu Chính là người Vu Sơn, quan tài của hắn làm bằng gỗ hoàng dương, hoàng dương là loại gỗ sinh trưởng rất chậm, muốn dùng gỗ hoàng dương để làm một cỗ quan tài để người sống… à không, đặt một người chết vào, thì gần như là không thể được. Vậy nên là… — Hắn mỉm cười. – VÌ vậy nên quan tài của tướng quân Tiêu Chính không phải một cỗ quan tài như mọi người vẫn tưởng tượng, mà là một cái hộp.
– Hộp? – mọi người đồng thanh hỏi. – hộp như thế nào?
Lý Liên Hoa khua tay múa chân vẽ một hình rộng hơn một thước, dài hơn hai thước.
– Vu Sơn có một tập tục thế này, danh môn vọng tộc sau khi tạ thế sẽ treo quan tài lên mai tang…
Phương Đa Bệnh đột nhiên nhớ ra, y thất thanh nói:
– Quan tài treo!
Lý Liên Hoa mỉm cười.
– Không sai, một cỗ quan tài nho nhỏ như cái hộp, là một quan tài treo đặc biệt được chế tạo từ gỗ hoàng dương, có thể bảo quản hài cốt quanh năm không hỏng. – Hắn ngẩng đầu lên. – Nếu quan tài treo, thì tất nhiên sẽ không ở nơi này.
Đó chính là lí do vì sao hắn năm lần bảy lượt nói Long Vương Quan không ở dưới lòng đất. Phó Hoành Dương hận tới mức nghiến răng ken két, tên này rõ ràng đã sớm nghĩ đến việc Long Vương Quan là quan tài treo nhưng lại im ỉm không chịu nói ra, báo hại mọi người đào bới lung tung dưới lòng đất như mấy tên mù chạy loạn, có thể nói hắn là kẻ cực kỳ đáng ghét!
…