Mô tả
Giới thiệu Bi Kịch Cuối Cùng
Bi kịch cuối cùng được bắt đầu từ việc một người đàn ông kỳ lạ với bộ râu Joseph sặc sỡ đến gặp Thanh tra Thumm để gửi ông giữ một chiếc phong bì. Đây chính là mấu chốt để giải quyết hàng loạt những vụ án bí ẩn phía sau. 2 người trong đoàn giáo viên đến tham quan Bảo tàng nổi tiếng Britannic bị mất tích, đó là 2 người lạ mặt, không hề có trong đoàn giáo viên nhưng vẫn lên được xe nhờ lậu vé. Trong quá trình tham quan, một cuốn sách cổ, có giá trị lớn bị đánh cắp ngay trong Bảo tàng và được thay thế bởi cuốn sách còn có giá trị hơn rất nhiều. Một tên trộm có tâm? Các manh mối dẫn đội điều tra (gồm Thám tử Thumm, con gái Thumm là Patience, một anh chàng làm việc trong bảo tàng, mê đắm Patience là Rowe, và đương nhiên không thể thiếu người nghệ sĩ già đã nghỉ hưu, thích phá án, Drury Lane) đến một vụ án khác.
Thêm một cựu cảnh sát nữa bị mất tích, trong cuộc tìm kiếm các nạn nhân và cuốn sách bị đánh cắp, đội điều tra lại được thông báo về vụ nổ căn nhà mà họ mới ở đó vào đêm hôm trước, một xác chết đã được tìm thấy. Nhờ khả năng quan sát tuyệt vời và tài logic đặc biệt, ngài Drury Lane đã dần dẫn đội điều tra đến các câu trả lời, đặc biệt hơn, lúc này, sau hàng mấy thế kỷ, mọi người có thể khám phá ra được đâu là nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của Shakespeare. Tuy nhiên, một câu hỏi lớn chưa hề được giải đáp, đó chính là ai đã gây ra cái chết của nạn nhân tử vong duy nhất? Thật kinh hoàng, người mà được tôn vinh, người đã phá hết các vụ án trong cả Tấn bi kịch X, Tấn bi kịch Y, Tấn bi kịch Z và bây giờ là Bi kịch cuối cùng, ngài Drury Lane lại chính là hung thủ.
Bi kịch cuối cùng là vụ án kết thúc chuỗi bi kịch.
Trích đoạn
MỞ ĐẦU
Bộ Râu Của Joseph
Đó là một bộ râu kì cục, khác người, nhìn khá khôi hài. Được tạo hình giống một chiếc khiên cách điệu, nó được uốn cong phình ra từ phần cằm đã bị che phủ hoàn toàn xuống và phủ lên luôn cả phần cổ áo. Có nét gì đó vừa mềm mại vừa cao quý trong những lọn râu hoàn hảo đó, giống như chòm râu uy nghiêm của thần Zeus. Nhưng, vẻ đẹp thu hút mọi ánh nhìn lại không nằm ở cái phần cong phình ra hai bên ấy; mà điều kì diệu thực sự nằm ở màu sắc của bộ râu.
Đó thực sự là bộ râu của Joseph*, được nhuộm sắc đen, xanh da trời và xanh lá cây theo từng vệt cũng giống chiếc áo của Joseph mà ta thường thấy trong tranh vẽ. Phải chăng nó đã phai màu dưới ánh mặt trời rực rỡ? Hay nó nhạt màu vì những lí do bí hiểm, giả như ông đã dành hàng giờ bên bàn thí nghiệm, chải chuốt bộ râu của mình trong một chậu hóa chất? Một bộ râu như của một vị thần như thế không thể có một xuất thân tầm thường. Bộ râu đó phải được ghi vào lịch sử; dứt khoát phải cho vào viện bảo tàng để gìn giữ đến muôn đời sau.
Bây giờ thì thám tử Thumm, từng làm việc ở Sở cảnh sát New York, đã nghỉ hưu, nhưng vốn quen bận rộn, đang đắm chìm trong công việc tại phòng thám tử tư, sau bốn mươi năm quá quen thuộc với những điều bất ngờ trong xã hội loài người. Nhưng kể cả như vậy thì ông cũng phát hoảng lên, sau đó thực tâm thích thú với bộ râu phi thường trên cằm của vị khách đến vào một buổi sáng thứ Hai dịu nhẹ đầu tháng Năm. Ông chưa bao giờ nhìn thấy một bộ sưu tập gồm những sợi tơ sặc sỡ đến vậy. Thumm nhìn chằm chằm, rồi nhìn chằm chằm, như thể dù nhìn bao nhiêu lâu vẫn thấy không đủ.
Cuối cùng ngài cũng nói: “Mời ngồi,” bằng giọng nhỏ nhẹ, liếc mắt qua lịch để bàn, hi vọng nhờ một điều kì diệu nào đó, hôm nay trở thành ngày Cá tháng Tư, để ngài có thể ngồi tụt sâu vào ghế, cào nhẹ lên bộ hàm rộng của mình và nhìn vị khách kia một cách sững sờ sửng sốt.
Râu Cầu Vồng bình thản ngồi xuống, hoàn toàn thư thái. Ông ấy là một người cao gầy, thám tử Thumm quan sát – ngài không thu được thông tin gì khá khẩm hơn, bởi phần còn lại của ông ta, hệt như cái cằm, cũng được gói kỹ trong bộ trang phục cũng bí ẩn và kì quái. Ông ta vận rất nhiều lớp áo, cả cơ thể được phủ lên vài lớp vải dày cộp; nên đôi mắt tinh anh của vị thám tử chỉ phát hiện được đôi cổ tay mảnh dẻ dưới đôi tay mang găng và đôi chân lòng khòng – những dấu hiệu không che giấu được. Đôi kính mắt màu xanh biển che đi cặp mắt ông ta. Chiếc mũ phớt có vẻ bình thường, nhưng lại toát lên nét thờ ơ quyến rũ không giấu giếm khi ông bước chân vào văn phòng thám tử, che kín phần đầu và màu tóc của ông. Và ông ta ngồi đó, giống thần Zeus, im lặng hoàn toàn.
Thumm húng hắng. “Vâng?” ông cố khích lệ.
Bộ râu hơi lay động, như thể đang cười.
“Vâng? Tôi có thể giúp gì ông?”
Đột nhiên vị khách vắt chéo đôi chân mảnh khảnh, đặt bàn tay đeo găng lên đầu gối. “Hẳn ngài thực sự là thám tử Thumm, tôi đoán vậy?” một giọng nói nhừa nhựa vang lên. Thumm giật mình, như thể ông vừa nghe một bức tượng phát ra tiếng nói.
“Là tôi đây.” Thumm uể oải nói. “Còn ông là…?”
…