Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Alex (Cơn Giận Dữ Của Địa Ngục)
Một cô gái hấp dẫn bị bắt cóc, lột trần rồi nhốt trong một cái lồng chật hẹp, xung quanh là bầy chuột đói. Cảnh sát tìm ra hung thủ ngay trước khi hắn định tự sát nhưng lại không thấy nạn nhân.
Một sát thủ máu lạnh với hành trình như không hề định trước, giết những người như chỉ tình cờ gặp với cùng một cách thức: đập vào đầu rồi đổ nửa lít axit sunfuric đậm đặc vào cổ họng.
Ai là nạn nhân, ai là đao phủ, hay đao phủ lại chính là nạn nhân? Có cần tìm ra sự thật, hay công lý mới là điều cốt yếu? Được viết bởi cây bút từng đoạt giải Goncourt năm 2013, ALEX sẽ khiến độc giả không thẻ buông lời một giây với đầy cảm xúc chất chứa, đi từ thái cực này đến thái cực khác…
BẠN HÃY ĐỌC ĐI NHƯNG ĐỪNG ĐỂ BỊ ĐÁNH LỪA!
Về bộ sách Camille Verhœven
Bộ sách “Camille Verhœven” của tác giả Pierre Lemaitre bao gồm 4 tác phẩm:
1. Irene ( Travail soigné ) (2006)
2. Alex (2011) | Xuất bản tại Việt Nam: Alex (Cơn Giận Dữ Của Địa Ngục)
3. Les Grands Moyens (2011), phát hành lại năm 2013 với tên Rosy & John
4. Camille (Sacrifices) (2012) | Xuất bản tại Việt Nam: Hy Sinh
Về tác giả Pierre Lemaitre
Pierre Lemaitre (sinh ngày 19 tháng 4 năm 1951) là tác giả và nhà biên kịch người Pháp từng đoạt giải Prix Goncourt , nổi tiếng quốc tế với tiểu thuyết tội phạm có nhân vật hư cấu là Chỉ huy Camille Verhœven .
Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông được dịch sang tiếng Anh, Alex , là bản dịch từ cuốn sách cùng tên tiếng Pháp, nó đã cùng đoạt giải CWA International Dagger cho tiểu thuyết tội phạm được dịch hay nhất năm 2013.
Vào tháng 11 năm 2013, ông được trao giải Prix Goncourt , giải thưởng văn học hàng đầu của Pháp, cho Au revoir là-haut (xuất bản bằng tiếng Anh với tựa đề The Great Swindle ), một sử thi về Thế chiến thứ nhất. Tiểu thuyết Camille và The Great Swindle của ông đã đoạt giải CWA International Dagger lần lượt vào năm 2015 và 2016.
Pierre Lemaitre từng là giáo viên văn học và hiện dành thời gian viết tiểu thuyết và kịch bản phim.
Nguồn: Wikipedia
Độc giả review sách
Đọc đến 2/3 quyển sách thì lại là cảm giác hơi bị hụt hẫng. Chẳng lẽ như vậy là kết thúc rồi à? Kết thúc gì mà lãng xẹt, trớt quất vậy?
Nhưng các bạn đừng vội, cứ từ từ đi tiếp xem mọi chuyện sẽ đi về đâu.
Lần tìm trở về miền quá khứ thì một lần nữa lại là cảm giác thương cảm xót xa xen lẫn giận dữ và ghê tởm.
Nếu ai đã đọc quyển này chắc sẽ phải đặt câu hỏi: Tại sao con người ta lại có thể vô cảm, lại có thể đối xử với nhau như vậy?
Nói đến đoạn này chỉ muốn spoil hết nội dung để mọi người có thể hiểu được vì sao lại muốn đặt ra câu hỏi như vậy nhưng thôi để mọi người tự đọc và trả lời câu hỏi.
Có một đoạn trích ở cuối quyển này mà tôi rất thích và thấy rất thú vị:
“Chà, sự thật, sự thật …. Ai có thể nói điều gì là thật, điều gì không chứ, chỉ huy. Với chúng ta, điều cốt yếu không phải sự thật mà là công lý, có phải không?”
Nguồn: Trang Trinh Thám