Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Tuổi Già
Tuổi già được viết lúc Beauvoir hơn 50 tuổi, mô tả chi tiết cuộc sống của người già và đấu tranh giành quyền cho họ. Người ta chỉ có thể hiểu được thân phận người già khi ở tuổi đó. “50 tuổi, tôi giật nảy mình khi một nữ sinh viên Mỹ kể lại với mình câu nói của một cô bạn: “Nhưng Simone de Beauvoir là một bà già chứ sao!” Cả một truyền thống dồn cho từ ngữ này một cái nghĩa xấu; nó vang lên như một lời thoá mạ. Vì vậy, người ta phản ứng, thường bằng giận dữ, khi nghe người khác bảo mình già. Tôi có biết nhiều người phụ nữ được biết tuổi tác của mình một cách khó chịu qua một kinh nghiệm giống như kinh nghiệm Marie Dormoy: một người đàn ông, bị vẻ trẻ trung của hình bóng bà đánh lừa, đi theo bà trên đường phố; đến khi đi vượt qua bà và trông thấy gương mặt bà, thì thay vì bắt chuyện, ông ta rảo bước.”
“Bạn có biết khuyết tật nào lớn nhất trong các khuyết tật không? Đó là tuổi trên 55” – Tourgueniev. Vào tuổi 55, Trotsky phàn nàn người mệt mỏi, mất ngủ, hay quên; ông có cảm giác sức lực sút kém; và lo lắng. Ông gợi lại quá khứ: “Anh buồn bã nhớ lại tấm ảnh của em, tấm ảnh của chúng ta, trong đó chúng ta trẻ trung biết chừng nào”.
Già đi – đó là một điều không thể tránh khỏi và cũng là một quá trình chấp nhận đầy đau đớn. “Wagner kinh hãi thấy mình già đi, 80 tuổi, ông viết: “Hình hài tôi làm người ta khiếp sợ và khiến tôi u sầu một cách xót xa”.
Sự suy sụp về thể chất khiến người già không còn có thể tham gia sản xuất hay xây dựng, do đó họ bị xem như gánh nặng, phải phụ thuộc vào người khác. Beauvoir viết về những trại dưỡng lão ở ngoại ô Paris với những người già như bị xã hội bỏ quên, sống mòn mỏi chờ đợi những cuộc viếng thăm của con cháu. Theo Beauvoir, đối đãi công bằng với người già là cách ứng xử có trước có sau mà nếu khác đi là làm lung lay gốc rễ của xã hội hiện đại.
***
“De Beauvoir đã chia cuốn sách thành hai phần. Nửa đầu là cái nhìn từ ngoài vào trong. Xã hội và các công dân nhìn nhận về tuổi già như thế nào, từ cách các gia đình đối xử với người lớn tuổi cho đến quan điểm về tuổi già của các triết gia và những nhà văn lớn trong suốt nhiều năm. Cô phân tích những ảnh hưởng của các triết gia cụ thể và cho thấy những ảnh hưởng này đã tác động như thế nào đến tâm lý con người và ăn sâu vào xã hội những năm 70. Phần thứ hai của cuốn sách là cái nhìn từ trong ra ngoài. người cao tuổi, từ nghèo đến giàu cũng như nổi tiếng đến vô danh, de Beauvoir xem xét những huyền thoại và thực tế cuộc sống của một người già ở các nước phát triển và đưa ra bằng chứng rằng bất chấp những kỳ vọng của xã hội, người già vẫn có những đam mê giống như họ. De Beauvoir đề cập và thách thức một cách nghiêm túc tình trạng xã hội bị gạt ra ngoài lề xã hội và bỏ bê nhóm người cao tuổi, đồng thời thách thức người đọc thay đổi tương lai của mình.”