Mô tả
Giới thiệu Vị Đắng Crack & Ma Túy Quỷ Dữ
Người ta gọi crack là quỷ dữ bởi nó đã biến không biết bao nhiêu người dùng cùng kẻ bán thật sự thành quỷ dữ. Làn sóng crack dìm New York vào một “cuộc chiến phố phường” trực diện và đẫm máu. Cái chết oan ức của một cảnh sát viên đẩy đội quân tổng hợp chống crack vào một cuộc ra quân ráo riết…
Bộ sách về Jerry Cotton
Jerry Cotton là nhân vật chính trong series truyện trinh thám hình sự tiếng Đức thành công nhất từ trước đến nay, do NXB Bastei-Verlag in và phát hành thường xuyên dưới dạng các tập truyện khổ A5. Tập truyện đầu tiên của series dưới nhan đề “Tôi truy tìm ông trùm ganster (Ich suchte den Gangster-Chef) ra mắt độc giả lần đầu vào năm 1954. Hiện giờ tập truyện Jerry Cotton số 3040 đang được phát hành. Toàn bộ số ấn phẩm của series đã được in là khoảng 850 triệu bản!. Delfried Kaufmann là người đầu tiên chủ trương phát hành và cũng là một trong các tác giả của series truyện. Jerry Cotton không phải là tên thật mà chỉ là nghệ danh chung cho hơn 100 tác giả (có ước lượng lên tới 150 – 180 tác giả) của series truyện trinh thám hình sự này.
Jerry Cotton là một cảnh sát nguyện cống hiến cả đời mình cho cuộc chiến chống các băng đảng gangster. Với lòng dũng cảm và trí thông minh, anh đã chiếm trọn trái tim hàng triệu độc giả trên thế giới.
Trích đoạn
Đó là một buổi biểu diễn thành công. Bước chân khỏi nhà hát, miệng tôi nhẩm lại những giai điệu trong vở nhạc kịch. Rời Broadway, tôi rẽ vào phố số 52, đứng lại như bất kỳ một tay ham mê xe ô tô nào khác trước một chiếc Tornado màu nâu bạc còn mới tinh khôi, mắt ngắm xe, tay châm thuốc. Chiếc xe thể thao Jaguar của tôi đỗ ở phía bên kia con phố, ngay sát đường dẫn vào phòng thu thanh của hãng WCBS. Đúng lúc tôi cúi người muốn nhìn kỹ hơn vào chỗ tay lái để so sánh với xe mình thì một chiếc Chevrolet hạng sang sẫm màu phanh sát bên cạnh. Cánh cửa bật mở, đồng thời có hai gã đàn ông bước ra từ một con ngõ tối nằm phía sau lưng tôi.
– Mời ông lên xe, Mac! – Một giọng vang ra từ bên trong chiếc Chevrolet. – Xe này bây giờ là của ông!
– Trò này là trò bắt cóc phải không? – Tôi hỏi.
– Không nói lôi thôi, lên xe ngay! – Một trong hai gã đàn ông đằng sau lưng tôi rít lên.
Đó là loại đàn ông thành thạo cả 10 môn thể thao liên hợp: To cao, vai rộng, thân thon. Các bàn tay phải của chúng đút trong túi áo khoác, trông tên này giống hệt tên kia: Những cái mũ kéo thật sâu xuống trán và những cặp kính đen thui.
Tôi lên xe, không gây khó dễ một chút nào. Tôi có lý do chính đáng của mình. Thứ nhất tôi không có thói quen mang súng theo người khi vào nhà hát. Thứ hai có rút súng ra lúc này cũng chỉ là động tác tự tử mà thôi. Thứ ba ngay từ giây phút đầu tôi đã rõ, bọn này tóm tôi là tóm lầm người. Tôi không hề dính dáng gì đến một chàng trai nào tên là Mac, kể cả tên tuổi, họ hàng lẫn nghề nghiệp. Nhưng mặt khác tôi lại muốn biết nội dung câu chuyện ra sao.
Một gã đàn ông lách qua mặt tôi trèo vào hàng ghế sau, một gã trèo sau tôi. Ngay sau đó tôi bị kẹp hai bên và những ngón tay rất nhanh nhạy sờ người tôi tìm vũ khí. Còn một gã đàn ông nữa ngồi bên cạnh tay lái, kẻ lái xe đạp xuống bàn ga ngay lập tức. Hắn khéo léo hòa vào dòng sông xe cộ trên đại lộ Broadway.
Khi đã tới gần công viên Battery, tay hàng xóm phía trái của tôi gỡ mũ ra rồi chụp nó lên đầu tôi. Cái mũ rộng đến mức trùm sụp ngay xuống hai tai.
– Mốt mới nhất đấy, – gã nói với tôi bằng giọng thân thiện. – Tôi khuyên thành thật đừng có dịch cái mũ đi một milimet nào. Nó rất hợp với anh!
Mọi vật quanh tôi vậy là đột ngột tối đen như quạ. Tôi gắng sức tưởng tượng chuyến đi theo kiểu của người mù. Xe chui xuống dưới hầm ngầm rồi lại trồi lên trên cao ở khu vực Red Hook Recreation Area. Tôi nhận ra khu phố qua mùi vị và tiếng động.
Chúng tôi đi dọc đường Parkway. Mùi vị cùng âm thanh thay đổi khi chúng tôi tới Bay, nơi con đường sau Shore Parkway ôm trọn cực phía nam của khu vực Brook¬lyn. Từ đó trở đi, tôi hoàn toàn mất khả năng định hướng.
Mãi rồi xe cũng dừng lại. Gã đàn ông ngồi cạnh tài xế bước xuống và mở một cánh cửa. Tiếng sỏi kêu rào rạo dưới bánh xe khi ô-tô đi vào một khoảng sân trong.
– Bến cuối, mời tất cả xuống xe! – Gã hàng xóm phía trái của tôi vui vẻ nói. – Nhưng mà đi chầm chậm thôi, để đừng khiến ai cáu kỉnh. Mà cũng đừng quên cái thời trang mũ đội đầu mới nhất mà tôi vừa kể cho anh nghe đó!
Tôi bước xuống xe và đánh hơi. Thoang thoảng trong không khí có mùi vị biển. Tôi nghe vọng từ xa xa tiếng còi tàu thủy. Một chiếc máy bay đang rù rì bay qua đầu.
– Đi, Mac! – Một gã đàn ông nói, tóm lấy cánh tay tôi và dẫn tôi vào nhà. Tôi đếm có ba bậc thềm, sau đó đến một khoảng hành lang ngắn. Rẽ sang trái, rồi hai khúc bảy bậc thang dẫn lên trên. Thế rồi một cánh cửa được mở ra và chúng tôi bước vào một căn phòng.
– Sao, việc thế nào? – Một giọng nói trầm ấm cất lên; một giọng nói tuyệt đẹp mà người ta thường nghe thấy ở các ca sĩ Opera. Những âm thanh tròn, dày, trau chuốt. Ngay từ giây đầu tôi đã biết, tôi sẽ nhận lại được giọng nói này trong cả ngàn giọng nói khác nhau. – Anh ta có phản kháng gì không?
– Hoàn toàn không, – một trong những kẻ bắt cóc tôi trả lời. – Một cậu bé ngoan ngoãn. Có vẻ hèn.
– Gỡ mũ ra, cho tôi nhìn mặt anh ta!
Người ta tháo cái vật chụp đầu ra cho tôi. Một luồng đèn chói chang đâm thẳng vào mặt. Tôi phải nhắm mắt lại ngay lập tức. Trên bàn viết có một cây đèn với quầng sáng rất mạnh. Quầng sáng tụ lại chỉ ở mặt tôi.
– Ông MacMondry, – người đàn ông có giọng nói trau chuốt vào chuyện. – Chúng tôi hoàn toàn không có ý định gây nhiều chuyện khó chịu hơn cho ông, chỉ ngoại trừ trường hợp ông không trả lời đầy đủ những câu hỏi của tôi. Lúc đó thì chúng tôi sẽ sỗ sàng đấy!
Bọn này thật sự cho mình là một tay MacMondry nào đó, tôi cân nhắc.
– Nhân ông vừa nhắc tới chuyện khó chịu, – tôi thản nhiên cao ngạo, – tôi nghĩ chắc chắn ông mới là người gặp phải chuyện khó chịu. Cơ hội duy nhất của ông là thả tôi ra ngay lập tức, xin lỗi tôi cho tử tế và nhanh chóng cho người đưa tôi trở lại xe. Có như thế thì tôi mới thèm cân nhắc liệu có nên đâm đơn kiện hay là không.
– Gầm gào cũng được lắm đấy, chàng sư tử non! – Cái giọng trầm bổng kia đáp lại. – Ông thử kể chúng tôi nghe xem, chắc ông phải kiếm được rất nhiều tiền mới mua được cái xe đắt như vậy. Trò làm ăn của ông vậy là đang nở hoa kết trái. Ông thử giải thích xem, làm sao mà một thám tử tư lại có thể kiếm được nhiều tiền đến thế nếu chỉ thực hiện toàn những công việc đứng đắn?
Ra là như vậy! Tôi – tức là MacMondry – là một tay thám tử tư và đang bị nghi tội tham nhũng, khuất tất.
– Chuyện tôi kiếm tiền bằng cách nào, – tôi phun phè phè về phía ông ta, – chẳng liên quan gì tới nhà ông hết!
– Tôi lại quan niệm khác. – Cái giọng nói trầm bổng kia giờ đây đã lộ ra vẻ gay gắt. – Ông cứ tiếp tục láo hỗn như thế đi! Rồi ông sẽ thấy ngay thôi, chúng tôi rất biết cách dạy bảo cho loại đàn ông như vậy! Giờ thì tôi muốn biết Eddie Price đang ở đâu? Ông giấu anh ta ở đâu? Ông định làm gì với anh ta?
– Tôi không quen ai tên là Eddie Price, – tôi nói theo đúng sự thật và ngay lập tức bị đập vào mồm.
Một phần kế hoạch của tôi sụp xuống. Nếu bọn đàn ông này dám cư xử sỗ sàng như thế với một thám tử tư, không biết chúng sẽ trút những gì xuống đầu tôi khi tôi hé lộ mình là nhân viên đặc nhiệm của FBI?
– Nói đi! – Cái giọng du dương kia lại lên tiếng. – Eddie Price ở đâu?
Hai lần bảy là mười bốn, tôi cân nhắc. Các bậc cầu thang đều không quá cao, chắc tôi đang ở lầu một của căn nhà. Thận trọng dịch đầu đi một chút xíu, tôi thoáng thấy qua khóe mắt lờ mờ một khuôn cửa sổ. Khuôn cửa sổ này theo tính toán của tôi sẽ mở ra hướng sân. Bên dưới kia là cái xe với gã tài xế ngồi lại bên trong. Đằng trước cửa vào nhà có ba bậc thềm, tính tất cả thì lầu một ngôi nhà này chẳng cao hơn bốn mét là bao.
– Ông muốn biết Eddie ở đâu hả? – Tôi hỏi ra vẻ nhượng bộ. – Nếu nói ra thì tôi sẽ được gì nào?
– Tốt nhất là ông nên hỏi, ông sẽ không nhận được những gì nếu nói ra! – Cái giọng trầm bổng kia lạnh lùng.
– Câu đùa chẳng hài hước chút nào, – tôi nói và đưa tay vào túi tìm thuốc.
– Để yên tay đấy! – Một gã trai gắt gỏng. – Nếu muốn hút thuốc thì cứ nói, nhưng không được đút tay vào túi!
…