Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Liên Hoa Lâu (Tập 2) Huyền Vũ quyển
Trong khách điếm võ lâm, một cô gái trẻ bị đâm mười mấy đao, dung mạo bị hủy hoàn toàn, chết rất thê thảm, lời khai của mọi người không thể kết luận được gì, là kẻ nào nói dối đây?
Ở Loạn Tán Cương của trấn nhỏ đó có cái hang ma quỷ, đêm đêm có tiếng kêu khóc hãi hùng, ma chơi lập lòe, trong bán kính hai mươi dặm cỏ dại chết sạch, chim chóc côn trùng tuyệt tích, cả người lẫn vật đều bỏ mạng, là thiên tai hay là nhân họa?
Gian nhà trong thanh lâu Hương Sơn, nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, nhưng chủ nhân của gian nhà lại bị vứt lên núi sau khi bị người ta phanh thây, tài sản trong nhà bị vơ vét sạch, là vì tài hay vì sắc?
Đêm động phòng hoa chúc, tân lang trở thành một bộ da trắng trẻo mềm mại, những phần khác dùng chỉ thêu chằng chịt thành một bức tranh kỳ dị, tám bức hình cổ quái, rốt cuộc là có ý gì?
Tứ Cố Môn được giang hồ xem trọng, ngày trước thanh thế lẫy lừng, đó là phúc hay là họa?
Từ bỏ thân phận Lý Tương Di, Lý Liên Hoa sẽ đi đâu về đâu đây?
Bộ sách Liên Hoa Lâu
Bộ sách “Liên Hoa Lâu” của tác giả Đẳng Bình bao gồm 4 tập (có audio):
– Liên Hoa Lâu (Tập 1) Chu Tước quyển – Đẳng Bình
– Liên Hoa Lâu (Tập 2) Huyền Vũ quyển – Đẳng Bình
– Liên Hoa Lâu (Tập 3) Thanh Long quyển – Đẳng Bình
– Liên Hoa Lâu (Tập 4) Bạch Hổ quyển – Đẳng Bình
Trích đoạn
Tập 2: Huyền Vũ Quyển
QUAN ÂM THÙY LỆ
Vốn dĩ Biển Châu không phải là nơi đặc biệt. Châu này bắt đầu có chút tiếng tăm từ hơn hai mươi năm trước, khi có kẻ sống ở đây vì quá túng quẫn mà phát điên, giết chết quan triều đình rồi thắt cổ tự vẫn. Châu bắt đầu phát tài từ sáu năm trước, khi “Tử Bào Tuyên Thiên” Tiêu Tử Khâm dẫn theo hồng nhan tri kỷ Kiểu Uyển Vãn tới ngọn Tiểu Thanh ở đây ẩn cư. Từ khi hai vị đại hiệp nổi danh thiên hạ ẩn cư tại đây, Biển Châu bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt, các loại cửa hàng cửa hiệu mọc lên như nấm, nào là “ tửu lâu Tiểu Kiều”, “bố trang Tử Khâm”, “khách điếm Võ Lâm”, “quán trà Tiên Lữ”… Không ít người trẻ tuổi trên giang hồ thích tới đây uống rượu đấu quyền, du sơn ngoạn thủy, hi vọng có thể “vô tình” gặp được hai nhân vật nổi tiếng trong giang hồ. Nhưng từ khi Tiêu Tử Khâm và Kiều Uyển Vãn ẩn cư cho tới nay, chẳng biết là do đại hiệp không chỉ giỏi hành hiệp trượng nghĩa mà còn giỏi cả món trốn tránh ẩn cư hay là do may mắn, mà suốt sáu năm trời vẫn chưa ai phát hiện ra họ sống ở đâu trên ngọn Tiểu Thanh.
Nhưng ngày mười lăm tháng này, bí mật đó đã không còn là bí mật nữa.
Sau mười năm đằng đẵng theo đuổi Kiều Uyển Vãn, cuối cùng Tiêu Tử Khâm Tiêu đại hiệp cũng cưới được nàng trên núi Tiểu Thanh, đồng thời phát thiệp mời võ lâm đồng đạo tới uống rượu chia vui. Cũng khó trách Tiêu Tử Khâm vui mừng như vậy, y vốn là con nhà gia thế, từ nhỏ đã thích không khí ồn ào náo nhiệt, tính tình lãng tử. Sau khi theo Lý Tương Di gia nhập Tứ Cố Môn, với một thân võ nghệ cao cường vượt trội, y đã đảm nhiệm chức vị Tam môn chủ, phong thái càng thêm hơn người. Nhưng sau khi Lý Tương Di chết, Kiều Uyển Vãn mấy lần tự sát, y trở nên trầm tính hơn nhiều, làm việc cũng ngày càng chắc chắn, không còn cái kiểu lãng tử như xưa nữa. Tới nay đã ba mươi tư tuổi, y mới cưới được giai nhân về dinh, không kìm nén được niềm vui, muốn tổ chức thật náo nhiệt cũng là lẽ thường tình.
Ngày mười lăm tháng Tám, dù là người quen hay người lạ, người muốn đi hay không muốn đi, tất cả đều phải nể mặt Tiêu Tử Khâm, tới ngôi nhà nhỏ bằng trúc tên là Dã Hà trên sườn núi Bách Thảo ở ngọn Tiểu Thanh, tham dự hôn lễ của đôi thần tiên quyến lữ này.
Hỏi Nàng Sen, Rễ Em Bao Sợi Nhớ?
Con Tim Buồn, Đau Khổ Vì Ai? (*)
(*) Đây là hai câu đầu trong bài từ nổi tiếng được viết theo điệu Mô Ngư Nhi của Nguyễn Hiếu Vấn, tương tự như hai câu đầu trong bài Mô Ngư Nhi – Nhạn Khâu của ông: “Hỏi thế gian tình là chi, mà sao hẹn thề sinh tử?”
Keng keng, cạch cạch, chát chát…
Những tiếng gõ lách cách liên tục phát ra từ trong ngôi lầu Liên Hoa vân cát tường, người Lý Liên Hoa dính đầy mạt gỗ, hắn đang chăm chú đánh bóng chỗ tường vừa sửa xong, sau đó quét thêm một lớp sơn. Tòa lầu gỗ vốn dĩ rất rộng rãi, lúc này lại đầy mạt gỗ, giẻ lau, đinh sắt, trông khá bừa bộn.
Ngoài cửa số có tiếng chim vang lên thánh thót, hắn ló đầu nhìn ra, thấy một con chào mào. Con chim đậu lại trong giây lát rồi tung cánh bay đi. Lúc này, tiết trời đã vào cuối thu, chỉ cần thêm chút thời gian nữa thì đến cả tiếng chim sẻ ríu rít cũng khó mà nghe thấy.
– Lý Tiểu Hoa! Nhanh lên, nhanh lên!
Có người đã lôi ghế của hắn ra ngoài cửa ngồi ăn gà quay một cách khoan khoái. Con gà quay vàng ruộm óng ánh dưới ánh nắng cuối thu khiến người ta thèm chảy nước miếng. Chưa nói người đó còn lôi cả bàn của Lý Liên Hoa ra, trên bàn đặt một bình rượu vô cùng nổi tiếng, có tên là “Bồ Đào”. Kẻ đã lôi cả ghế cả bàn ra để đặt bình rượu mà lại chỉ rót duy nhất một ly đương nhiên chính là đại công tử của nhà họ Phương nổi danh trên giang hồ, Phương Đa Bệnh.
Đừng coi thường con gà quay và bình rượu này của y. Nghe nói con gà quay kia được lai giữa gà Tuyết Sơn và gà Lô Hoa, sau khi quết thêm mật ong và mười mấy loại gia vị thần bí, người ta mới nướng nhỏ lửa bằng gỗ dâu. Còn bình rượu kia là cống phẩm của Tây Vực mà triều đình đã ban cho Phương gia. Phương Đa Bệnh mang theo hai thứ của ngon vật lạ này tới thăm bạn hiền, nhưng đương nhiên của ngon vật lạ đều chui vào dạ dày y, y chẳng qua chỉ đến mượn bàn ghế của Lý Liên Hoa mà thôi.
…