Mô tả
Giới thiệu Chặng Đường Tử Thần
Kẻ sát nhân bị kết án Mars Melvin đang đếm ngược từng giờ cuối cùng trước khi bị hành quyết vì tội giết cha mẹ mình một cách dã man hai mươi năm trước thì nhận được tin – anh ta được phóng thích bất ngờ. Kẻ thủ ác đã thừa nhận tội lỗi.
Tin này thu hút sự chú ý của Amos Decker, người mới được thuê vào một đội đặc nhiệm của FBI vì những điểm tương đồng với cuộc đời của chính anh. Cả hai đều là những vận động viên bóng bầu dục tài năng với một tương lai đầy hứa hẹn. Gia đình đều bị sát hại dã man và trong cả hai trường hợp, nhiều năm sau, đều có một kẻ khác đến nhận tội.
Lời thú tội muộn màng có thể đưa Mars Melvin trở thành người tự do. Nhưng ai lại muốn đưa Mars ra khỏi tù, sau hơn hai mươi năm?
Hiện tại và quá khứ đan xen, những kí ức rời rạc về gia đình nhỏ của Mars khiến Decker như đi trong một màn sương mỏng, chật vật tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mẹ Mars cũng như truy tìm kẻ giật dây đứng đằng sau.
Trích đoạn
CHƯƠNG 1
MARS, MELVIN
Ở đây, họ luôn gọi ngược tên lại. Mỗi khi hắn nghe thấy tên mình, hắn sẽ đáp lại ngay, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Ngay cả khi đi vệ sinh. Cứ như là ở trong quân ngũ vậy. Chỉ có điều hắn chưa nhập ngũ bao giờ. Hắn bị tống vào đây hoàn toàn là do bị ép buộc.
“Mars, Melvin?”
“Vâng, thưa ngài. Đây, thưa ngài. Đang đi nặng, thưa ngài.”
Tôi còn ở đâu được nữa, hả ngài?
Hắn không biết và cũng chẳng buồn hỏi tại sao họ gọi ngược tên như thế. Câu trả lời cũng sẽ chẳng can dự gì đến hắn. Mà có khi câu trả lời lại là một cái dùi cui thụi vào đầu hắn cũng nên.
Ở nhà tù bang Texas ở thành phố Huntsville thì có nhiều vấn đề đáng bận tâm hơn. Nhà tù này được mệnh danh là Pháo Đài, chính là bởi bức tường gạch đỏ của nó. Xây từ năm 1849. Nhà tù lâu đời nhất cái bang Lone Star1 này đấy.
1.Texas còn có tên gọi khác là bang Lone Star (tạm dịch: bang ngôi sao cô đơn). Cái tên này được đặt theo cờ một sao của bang sau khi dành độc lập từ Mexico vào năm 1836 và thành một nước cộng hòa trong 10 năm trước khi sáp nhập thành một bang của Hoa Kì. – Các chú thích là của người dịch hoặc biên tập.
Nhà tù này cũng chính là nơi thi hành án.
Mars là tù nhân 7-4-7. Nghe như Máy bay Boeing 747. Vì cái tên này mà đám lính canh tại nhà tù tử hình gọi hắn là “Jumbo”. Và dù hắn không hẳn bự con, cũng không hề còi. Hầu như ai cũng phải ngước lên, đấy là nếu họ lại gần hắn. Hắn cao gần một mét chín cơ mà.
Hắn biết chiều cao chính xác của mình khi người ta đo chiều cao của hắn khá cẩn thận ở vòng kiểm tra thể lực tại Giải Bóng Bầu dục Quốc gia. Trong suốt quá trình đó, hắn cứ liên tưởng đến cảnh buôn bán nô lệ ở chợ đen nơi mà những tay chủ nô mân mê sờ mó đám nô lệ như một món hàng. Tuy nhiên, khác với phận nô lệ của tổ tiên hắn, sau những trận đấu, hắn được trả tiền để bồi bổ lại cơ thể tàn tạ của mình.
Hắn vẫn nặng hơn 100 kí. Toàn cơ, không chút mỡ. Một kì công lớn khi mà ở đây họ cho hắn ăn những thứ sản xuất từ những nhà máy khổng lồ, chứa đầy chất béo và natri, cùng hàng loạt các chất phụ gia khác có thể làm bất cứ bó cơ nào trên người hắn trở nên mềm nhũn.
Chắc chúng nó muốn mình chết dần chết mòn với đống đồ ăn đó.
Gần nửa cuộc đời của hắn bị giam cầm trong ngục tù.
Và quãng đời trong tù thì dài đằng đẵng. Hai mươi năm mà hắn cảm tưởng như hai trăm năm.
Cũng chẳng quan trọng gì nữa. Mọi thứ rồi sẽ kết thúc sớm thôi. Hôm nay chính là ngày đó.
Hôm nay là ngày kháng cáo chung thẩm.
Kháng cáo bị từ chối.
Án tử dành cho hắn.
…