Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Nhảy Trên Cạnh Huyền
Trích đoạn
Ngày đầu tiên tới trường khuyết tật để dạy học, tôi rất phớn phở, hình dung mình là thầy giáo của mấy chục đứa…
Tưởng tượng mình đứng trên bục giảng oai vệ đã đời rồi thì tôi lo lắng lỡ tụi nó ngủ gục hết thì làm sao? Tôi quá biết là thầy giáo thật sự thì chỉ cần đằng hắng một tiếng thì học trò tỉnh ngủ ngay lập tức, còn thầy giáo kiểu gia sư thì phải chiều chuộng học trò mới được.
Tôi không phải là thầy giáo thật sự cũng chẳng phải thầy giáo kiểu gia sư. Dì Hân nói tôi là Tình Nguyện Viên, Tình Nguyện Viên tôi phải vừa là thầy giáo vừa là gia sư vừa là bạn bè. Tôi chưa biết rõ cái kiểu đó ra làm sao. Để rồi coi.
Nhưng mà làm sao để biết tụi nó ngủ gục? Đó mới là vấn đề.
Đạp xe tới gần cổng trường, tôi chậm lại. Hôm nọ sau khi dì Hân nói thì tôi đã đạp xe tới đây để nhìn ngó rất kỹ rồi, nhưng lúc này đây bỗng muốn nhìn ngó lại thêm lần nữa, hồi hộp, chỉ vài giây nữa tôi trở thành một Tình – Nguyện – Viên thật sự. Mấy hôm nay tôi mới chỉ là Tình Nguyện Viên tưởng tượng thôi.
Ba dãy phòng làm thành hình chữ U, giữa chữ U là khoảng sân hình chữ nhật có vạch sơn trắng như sân bóng đá. Hai cạnh chữ U mỗi cạnh có năm lớp, và cạnh đáy là khu văn phòng. Đầu chữ U phía bên này là vườn hoa có mấy cái ghế nhựa hình con vịt con thỏ con ngựa, đầu chữ U bên kia có bốn cái bập bênh sơn xanh đỏ, ba cái xích đu màu hồng màu tím và một cầu tuột bằng xi măng màu xám.
Tất cả chói lên óng ánh dưới nắng trưa.