Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Chiếc Gương Trung Thực
Trích đoạn
Trong câu chuyện mà bướm vàng kể cho cô bạn nghe quên một chi tiết thú vị. Đó là cơn giận của Thượng đế lúc ngài ở kho cánh.
Câu chuyện ấy như sau: Ngày đó trên trái đất chưa có động vật nào có cánh. Thượng đế một hôm mở kho cánh ra phân phát cho muôn loài. Loài vật sắp hàng trước kho đông vô kể. Một điều đáng ngạc nhiên là có cả họ nhà rắn nữa. Mặc dầu chúng đã kiếm đâu ra được hàng trăm chân giấu dưới bụng.
Thượng đế nhìn các khách hàng của mình một lượt, rồi phán hỏi:
Nếu ta cho các ngươi đôi cánh, các ngươi sẽ làm gì? Rắn nhanh nhảu trườn lên trước, đầu cất cao :
– Có cánh, con sẽ làm được rất nhiều việc. Trước hết sẽ nuốt hết vào mồm lũ chim oắt con đang nhảy trên cây cho chúng nó thôi hót.
Thượng để chau mày. Ngài liền biến tất cả chân rắn vào bụng.
– Suốt đời chúng bay không thoát khỏi mặt đất. Thượng đế nhìn vào đám ca sĩ tí hon của đất trời.
– Chim tiến ra thưa: Nếu có cánh con sẽ bay theo tiếng hót. Con sẽ hót cho trời thêm xanh, nắng thêm hồng. Con sẽ làm cho trái đất, cuộc đời xanh hơn.
Thượng để vui lòng. Truyền đem phát cho chim những bộ cánh đẹp, nhẹ. Chim bay đến đâu, hót đến đó. Màu xanh bay theo cùng.
Đến lượt bướm bước ra:
– Con không hót được như chim. Nhưng con sẽ là hoa. Những bông hoa biết bay. Không cần đất, không cần cây. Hoa vẫn sống được. Con nguyện sẽ là niềm vui, là vẻ đẹp của đất trời.
Thượng đế cảm động, truyền đem phát cho bướm những bộ cánh đẹp nhất, và cho riêng mấy hộp thuốc màu để bướm tha hồ tô điểm.
Thượng đế gọi con người lại.
Người thưa:
– Nếu có đôi cánh… Vâng, nếu có đôi cánh khổng lồ (Thượng đế chau mày) con người sẽ bay lên trời. Con người sẽ nối liền các sông hồ, các đại dương. Con người sẽ bay lên mặt trăng, lên đến các vì sao xa nhất. Người sẽ nối liền Đất với Trời. Thưa Thượng đế, người sẽ làm chủ thiên nhiên.
Chưa kịp nghe hết câu, Thượng đế tưởng muốn ngất đi. Ngài giận run người. Chưa có một con vật nào dám ngạo mạn như hắn.
…