Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Chàng Kỵ Sĩ
Trích đoạn
TRƯỚC cổng dinh Tổng-Trấn Gia-định, buổi sáng mùa xuân ấy, giữa lúc Tả quân Thống-chế Lê-Văn-Duyệt, kiêm Tổng-trấn lục-tỉnh vừa thăng đường, một chàng kỵ-sĩ gò cương ngựa nhảy xuống đất, vơ dùi vụt lia lịa lên mặt chiếc trống cái mà người ta, theo lệnh quan Tổng-trấn đã treo sẵn để dân gian ai có việc gì oan khuất muốn kêu thì cứ việc đánh to lên.
Chàng kỵ-sĩ ấy là một người tự phương xa lại, bởi trên tấm áo mầu lam chàng mặc, bụi đường đã phủ một lớp mỏng, trắng như bột chè lam…
Chàng có một thân-hình vạm-vỡ, một chiều cao khác thường và một dáng điệu rất uy-nghi.
Gương mặt chàng vuông chữ điền, mầu da đỏ thắm như da gạch ; hai mắt chàng sắc như dao dưới cặp lông mày nét mác. Miệng chàng rộng, môi dầy đỏ thắm thường điểm một nụ cười tươi…
Ngoài tấm áo lam, vành khăn đầu rìu và đôi giày cỏ, chàng chỉ có một gói hành lý và một thanh gươm ngắn đeo thõng cạnh sườn bên trái.
Con ngựa chàng cưỡi là một con ngựa quý, sắc lông trắng, điểm những nốt hoa mai. Nó câu đầu, phóng vĩ, cổ rô, mình hổ, bốn chân gày như bốn chân nai, mỏng úp như chén.
Người ấy, vật ấy, thoạt trông ai cũng biết không phải là cái hạng hèn đụt để ai có thể bắt nạt đến nỗi chịu oan khuất không nổi, phải khua trống khiếu oan.
Không, phải có một cớ gì khác !
Một cớ gì quan-trọng và bí mật.
Ta hãy chờ xem.
Thì kìa, một tên lính hầu đã từ trong tiến ra.
Hắn nhìn chàng tuổi trẻ từ đầu đến chân.
Và, chắc hẳn, cái hình-dung Từ-Hải của chàng đã khiến hắn phải kinh sợ. Hắn cất tiếng hỏi một cách mềm mỏng, trái hẳn thói thường của bọn lính hầu.
– Chú ở mô, có việc chi mà khua trống dữ vậy ?
Tráng-sĩ nghiêng mình chào :
– Tôi là một kẻ giang-hồ không quê hương, từ một nơi vô-định đến. Tôi muốn vào hầu quan tướng có chút việc ; vậy phiền chú bẩm dùm cho…
– Nhưng mà tên chi, phải nói rõ, ba tui mới biết đàng vô bẩm chứ.
– Chú cứ nói có tên Nguyễn-văn-Khôi xin vào ra mắt quan Tổng-trấn !
– Nên coi chừng ! Quan-tướng bữa nay đương ở vào một thế khó nói chuyện lắm đó…
Chàng cười :
– Sao gọi là một thế khó nói chuyện ?
– Ồ, chú không hiểu sao ?
– Không, tôi có hiểu gì đâu.
– Mà phải, chú vừa ở nơi xa đến, hiểu sao đặng…
– Bởi vậy, tôi muốn phiền chú giảng dùm cho tôi nghe…