Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Độc Trùng Phong
Trích đoạn
Chiếc thuyền chòng chành trong gió bão, giờ cũng phải tầm cuối buổi chiều và xung quanh bờ biển đã sụp tối. Chỉ có ngọn hải đăng ở mép đảo vẫn đứng sừng sững để dẫn lối cho những con người đi biển trở về. Bóng người tiều tụy mặc chiếc áo xơ xác đứng ở mũi thuyền, cố gắng phóng tầm mắt ra xa, trong lòng cồn cào gan ruột, mong chờ hình bóng mà anh đang mong nhớ. Hai người còn lại ở bên trong khoang thuyền, cố gắng vận hành chiếc thuyền trụ vững trên từng đợt sóng. Cũng hơn hai năm rồi… hơn một tháng không liên lạc…chỉ e là vật còn mà người mất.
Chiếc thuyền dần dần tiếp cận hòn đảo. Họ đang băn khoăn không biết nên đưa thuyền vào bờ biển chính không. Dường như có ánh sáng nào đó le lói trên bờ biển. Theo thông tin trên báo đài, chắc chắn vẫn còn sự sống ở nơi đây… Thế nhưng…
“CỨU! CỨU VỚI! CỨU… CỨU!” Tiếng kêu cứu vọng lại từ phía bờ biển khiến anh Lâm giật mình. Dường như có người đang cần giúp đỡ. Anh giục người đi cùng nhanh chóng cập bến. Thuyền vừa va kịch vào bãi cát, anh Lâm đã nhẹ nhàng nhảy xuống, liêu xiêu bước về phía tiếng kêu vừa phát ra. Tay anh lăm lăm con dao găm nhỏ, giấu sau lưng. Anh cần đề cao cảnh giác.
Lại gần, anh phát hiện một người đàn ông đang nằm úp mặt xuống cát, toàn thân rướm máu. Lưng áo người đàn ông ướt thẫm vệt đỏ, loang rộng. Tay chân người đó gầy gò, có những vết mụn vỡ đỏ lở loét. Không hề lạ với hòn đảo này… Anh Lâm thầm nghĩ.
“Nước…nước…” Người đàn ông thều thào. Anh Lâm bên lấy chai nước trong túi, mở nắp dốc vào miệng người đàn ông.
“Tôi…biết hết rồi…rồi…Cứu…cứu…” Anh ta chỉ nói thế rồi ngất lịm. Anh Lâm và anh Lộc – người đi cùng vội đưa người đàn ông lên thuyền rồi lại nhẹ nhàng rút ra khỏi bờ biển. Cả ba người trên con thuyền đó đều mong tiếng gió rít sẽ che mờ đi tiếng động cơ máy thuyền, xóa dấu vết của việc có người mới tới hòn đảo này. Họ sẽ tiếp cận hòn đảo ở nơi kín đáo hơn. Đã có nhiều chuyện kinh khủng xảy ra.
…