Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Mẹ Con Và Trần Thế
Trích đoạn
Cả xóm Dứa này, không ai làm mẹ mà chịu nhiều gian truân như bà. Sáu lần mang thai, bốn lần đậu, hai lần sẩy. Nhưng thà sẩy còn hơn phải tận mắt nhìn con mình chào đời trong dáng vẻ dị dạng, méo mó: không chân tay, toàn thân phủ một lớp màng trơn nhẫy. Bà chết ngất ngay khi vừa nhìn thấy vật thể từ bụng mình chui ra.
Những cơn ác mộng triền miên khiến bà kiệt sức. Những hy vọng chết dần chết mòn sau những lần sinh nở bất thành.
Thực ra, không phải ông không biết mình bị nhiễm chất độc hóa học. Ngày ấy, đơn vị công binh của ông nhận nhiệm vụ phải mở đường bằng mọi giá cho đoàn xe băng qua tuyến lửa, kịp vào mặt trận. Chất phát quang, đặc biệt là chất da cam chứa dioxin, rồi bom từ trường… ông đều đã tiếp xúc. Nhưng ông vẫn nuôi hy vọng vợ chồng ăn ở phúc đức, rồi ông trời thương xót mà ban cho đứa con nối dõi tông đường. Nhưng cố đến thế thì ông biết mình thua rồi. Tổ tiên, ông trời cũng không làm gì được cho ông nữa. Có cố thì cũng chỉ chuốc thêm sự đau đớn, dằn vặt mà thôi.
Mấy tháng trời suy nghĩ vật vã, ông quyết định làm đơn li hôn, giục bà kí. Rồi bà sẽ có người đàn ông khác tử tế hơn, cho bà được một đứa con. Ông chỉ là thằng đàn ông vô dụng. Nếu cứ giữ bà lại bên mình, thì ông còn là thằng đàn ông ích kỉ, độc ác nữa.
Bà cầm lá đơn mà chết lặng. Ông làm gì thế này hả ông? Ông muốn bà phải chết hay sao? Đời này kiếp này, bà sống làm vợ ông, chết làm ma nhà ông. Sao ông lại ruồng rẫy bà như vậy? Không có con đẻ thì xin con nuôi. Vợ chồng ăn ở gần chục năm trời, đầu bắt đầu hai thứ tóc, ông làm gì thì cũng phải nghĩ, kẻo trẻ trâu nó cười cho chứ!
Ông nhìn bà. Họng ông đắng ngắt. Ngực đau tức. Tưởng như không thở nổi nữa. “Mình ơi, đời này kiếp này tôi chịu ơn mình lắm”.