Mô tả
Giới thiệu tác phẩm Đôi Hoa Tai từ Frankfurt
Richard Walton lại gặp rắc rối. Anh bị mất việc, và phải mượn tiền của chị gái, Jennifer – một lần nữa. Và bây giờ anh lại biến mất. Jennifer đang tìm kiếm anh ta, và cảnh sát cũng vậy. Cả hai đều có một số câu hỏi muốn hỏi anh ta. Tại sao anh bị mất việc? Tại sao anh lại bay đến Frankfurt? Ai đã cho bạn gái của anh ta những chiếc bông tai vàng rất đắt tiền? Chỉ có Richard mới có thể trả lời những câu hỏi này. Nhưng không ai có thể tìm thấy Richard?!
Trích đoạn
Chương I: Đêm vui ở nhà hàng Maxim
Jennifer nhìn lên đồng hồ treo trên tường trong phòng đợi, gần tám giờ rưỡi rồi mà đèn trong phòng bác sĩ Gibson vẫn còn cháy sáng. Mình trễ mất thôi, cô tự nhủ, sao ông ta không nhanh lên nhỉ? Phòng khám buổi tối luôn đông vào những ngày thứ năm, và đặc biệt là vào ngày hôm nay.
Cô cất vội mấy tờ báo vào tủ, cởi áo choàng trắng và cất luôn vào đó. Lúc cô dang tắt đèn thì có tiếng chuông cửa reo. Ồ không, có bệnh nhân nữa thì xui quá, nhất là vào giờ này. Cô chạy lại mở cửa. Bên ngoài tối, nhưng cô vẫn có thể thấy một bóng người đàn ông đứng đó hai tay thọc vào túi. Hắn ta nghiêng đầu và ánh đèn hắt vào khuôn mặt.
– Richard! – cô ngạc nhiên kêu lên – Em làm gì ở đây vậy?
– Em vô chút xíu được không?
Rồi chẳng đợi trả lời, hắn đẩy cô qua và bước vào. Jennifer quay sang em trai, thường thì cô rất vui khi Richard đến, nhưng không phải lúc này.
– Chị rất tiếc, nhưng em không thể ở đây được. Chị đang rất vội, chị có hẹn ăn tối với Claire và…
Nhưng cô im bặt khi nhìn vào mắt Richard, chúng trông thật mệt mỏi và đầy lo lắng.
– Có chuyện gì vậy? – cô hỏi.
Ngay khi ấy có tiếng bác sĩ Gibson hỏi vọng ra.
– Tôi nghe có tiếng chuông. Phải bệnh nhân không?
– Không, đó là Richard, em tôi.
Rồi cô quay sang Richard.
– Bộ có chuyện gì hả? – cô hỏi gặng.
Hắn lắc đầu.
– Em ổn thôi. Có điều… em gặp rắc rối ở sở.
– Rắc rối?
– Cũng chẳng có gì. Em chỉ nói vài điều với ông sếp của em, và ổng không ưa kiểu đó, thế là ông ta nổi xung lên với em và… và cuối cùng ổng đuổi cổ em. Thế là em mất việc.
– Ôi Richard, lại thế nữa! Sao em lại làm những chuyện như vậy? – Jennifer bắt đầu thấy bực cậu em – Rồi bây giờ cạn túi rồi phải không?
– Yên trí đi, Jenny. Em không cần nhiều đâu. Chỉ hai mươi bảng thôi. Tuần sau là em trả chị liền mà – thiệt mà – hắn nắm tay chị mình – Chị cho em mượn nghe, được không? Chỉ hai mươi bảng thôi, để mua một món quà.
– Phải, chị biết, chị biết mà. Một món quà cho một cô gái rất đặc biệt – kiểu như cô bồ mới đây nhất. Hay như cô trước nữa vậy – Cô biết rõ cậu em mình, và thường bực bội, nhưng chưa hề từ chối hắn bao giờ. Cô mở ví, lấy ra ít tiền đưa hắn – Nhưng em phải nhớ là tuần sau trả đấy nhé.
Richard mỉm cười, ôm lấy chị.
– Cảm ơn Jenny. Lần này thì khác. Thật mà! Cô ấy rất, rất đặc biệt. Nhưng chị đang vội, thôi em đi.
– Đừng quên – cô gọi với theo – tuần tới đó. Hai mươi bảng nghen.
…